Tp Hồ Chí Minh xưa nay vẫn được “du nhập” rất nhiều các loại thực phẩm, đặc sản các vùng miền. Chính vì vậy, nơi đây có đa dạng món ăn ngon khắp mọi nơi trên cả nước. Tuy nhiên, hỏi về đặc sản chính gốc của Tp Hồ Chí Minh thì khó ai mà trả lời được.
1. Phở Nam Bộ
Theo thời gian, trải qua bao thăng trầm lịch sử, và qua những lần di dân, người dân đất Bắc đã mang theo hương vị của xứ mình vào miền đất mới nơi họ đến, miền đất phương Nam. Khác với cách thưởng thức của miền đất Bắc, người dân xứ Nam thưởng thức món phở với những sự pha trộn riêng của họ. Nếu tô phở nơi đất Bắc chỉ mộc mạc với những nguyên liệu chính như bánh phở, thịt, hành, … thì người dân Nam đã cầu kỳ hơn với những món rau ăn kèm và những sự tô điểm thêm nhằm đem lại sự bắt mắt cho món ăn.

Phở miền nam được trang trí bắt mắt hơn
Phở Nam bộ nói chung mà tiêu biểu là phở Sài Gòn có một vài yếu tố khác hơn phở Bắc, nhưng những yếu tố đó không làm mất đi mùi vị đặc trưng của phở mà chỉ làm cho phở khoác lên mình một chiếc áo mới, đẹp hơn chiếc áo cũ khi chưa vào đến Nam bộ.
2. Bánh tai yến Sài Gòn
Ở Sài Gòn, có một bà lão mới 4h sáng đã gánh trên vai gánh hàng rong đi từ quận 4 sang quận 1 bán bánh. Bà bán 1 thứ bánh mà người dân miền Tây quen gọi là bánh tai yến. Bánh tai yến dân dã không chỉ từ cái tên, từ cách chế biến mà còn mộc mạc cả cái cách mà người ta bán nó. Nó được bày bán gắn liền với gánh hàng rong, với bếp dầu và đường phố Sài Gòn bụi bặm…

Bánh tai yến được bán rất nhiều trên đường phố Sài Gòn
Với người miền Tây chiếc bánh tai yến là thứ quà bình dân mà mọi người hay làm để ăn chơi hay thậm chí là chống đói… nên không phải người thành phố nào cũng cảm nhận hết cái vị ngọt ngọt, mát mát mà chiếc bánh mang lại. Và với nhịp sống xã hội Sài Gòn ngày càng hối hả hơn thì bánh tai yến vẫn là thứ bánh dễ làm, dễ ăn và nhất là hấp dẫn người bản địa lẫn du khách nước ngoài.
3. Gỏi cóc Nam Bộ
Những món gỏi từ trái cây mang hương vị dân dã rất ngon, những ai đã từng niếm thử một lần thì khó có thể quên được hương vị đồng nội đó. Những món gỏi đã trở thành một đặc sản miệt vườn không thể thiếu trong nền ẩm thực Việt Nam. Một trong những món gỏi được nhiều người khoái khẩu nhất đó là món gỏi cóc, món gỏi cóc không biết từ bao giờ đã được nhiều người biết đến như một món đặc sản miệt vườn.

Gỏi cóc được chế biến từ món cóc non
Với hương vị phảng phất thơm ngon quyến rũ của nước mắm Phú Quốc, cùng với vị hơi chua của cóc toả ra, cùng với hương thơm của khô cá lóc quyện chặt vào nhau, tạo nên một món ăn độc đáo của miệt vườn đồng bằng sông Cửu Long, chỉ cần nhìn vào là thèm, muốn ăn ngay. Để có được những sợi cóc trắng tinh, giòn, cùng với thịt cá lóc khô hấp dẫn lạ thường là bí quyết của những chủ nhân miệt vườn Tây Nam bộ. Gỏi cóc còn có thể ăn kèm với tôm khô thay cho khô cá lóc, và dĩ nhiên mùi vị cũng ngon không kém mùi vị cóc trộn chung với khô cá.
4. Lẩu bò Sài Gòn
Vua bếp Trần Văn Nghĩa cho rằng ngày trước ở Sài Gòn, người Hoa có món hủ tiếu lòng bò, hủ tiếu bò viên chứ chưa có món lẩu bò. Sau này, cánh thợ nấu cỗ khi làm bò đã lấy những “món độc” như pín nấu ăn nóng; cách này truyền dần ra ngoài.
Vào khoảng những năm 80-90 thế kỷ trước, pín bò, gân bò giá rất rẻ, cao lắm chưa đến chục ngàn một kg. Nhưng bây giờ giá pín bò bán sỉ đã tới 60.000 đồng/kg. Óc bò, tuỷ bò giá cũng cao gấp đôi ba lần, cách đây vài năm giá các nguyên liệu này chỉ vào khoảng 15.000 đồng/kg.

Lẩu bò Sài Gòn rất nhiều nguyên liệu
Để nấu được nước dùng cho lẩu bò, phải đặt mua cho được xương bò. Giống như nấu phở, nước dùng nấu bằng xương bò mới dậy mùi thơm. Nếu là xương trâu thì phải dùng những gia vị như đại hồi, thảo quả, quế… hơi nặng tay nhằm khử mùi hôi, nhưng nước lèo sẽ bị ảnh hưởng đậm các gia vị này hơn là mùi thơm tự nhiên của bò.
Lẩu bò lôi cuốn người ăn nhờ vào cảm giác khi nhai, hầu hết các thức trong lẩu đều xừng xực giòn như nhượng, pín, đuôi, gân, lá sách… Những thứ này không có nhiều vị ngọt của thịt nên bù vào đó, nước dùng của lẩu phải ngọt mà thanh dịu, không ngậy mỡ thì món lẩu mới đúng là siêu phở.
Thủy Lã – Món Ngon Sài Gòn
